“Chạy hết rồi!”, Thiết Chùy cười nói: “Đều là nhờ kế hay của tiên sinh”.
“Vậy quay về đi”, Kim Phi ngẩng đầu nhìn trời: “Trời u ám, có lẽ sẽ mưa đấy”.
“Vâng!”
Các cựu binh bảo vệ hai bên xe ngựa, quay trở về điểm giao chiến.
Khánh Mộ Lam dẫn theo đội binh lính nữ và đám người Quan Hạ Nhi đợi ở bên đường, những cựu binh còn lại đang lục soát thi thể của đám thổ phỉ vẫn chưa bị mang đi.
“Sao mọi người lại xuống đây?”
Thiết Chùy hỏi.
“Đám thổ phỉ xuống núi theo đường mòn rồi, Hầu Tử đang quan sát bọn chúng”.
Khánh Mộ Lam nói.
Kim Phi nhìn về hướng Khánh Mộ Lam nói, quả nhiên nhìn thấy Hầu Tử đang ngồi xổm trong một góc khuất, nhìn xuống bên dưới.
Bên cạnh đó có một con đường nhỏ, có thể xuống núi.
“Thổ phỉ đều là một nhóm lưu manh hèn mọn, một khi bị dọa sẽ sợ mất vía, không dám tới nữa đâu”.
Kim Phi hỏi: “Có thể nhìn ra được bọn chúng tới từ đâu không?”
Rất nhiều thế lực thổ phỉ đều sẽ xăm hình lên người, không chỉ có thể nâng cao nhận thức về thổ phỉ mà còn có thể ngăn chặn việc đào tẩu.
Bạn đang đọc truyện trên truyen35zz.com , Chúc bạn đọc truyện vui vẻ!