Cô ấy không hề nhắm chuẩn, nhưng thổ phỉ ở phía trước quá nhiều, vẫn bắn chết được một tên.
“Giết!”
Sau đó vứt cung nỏ xuống, đi theo phía sau A Mai, giết chết đám thổ phỉ.
Mà lúc này Trịnh Phương cũng dắt các cựu binh kịp tới, hai bên liền triển khai chiến đấu tay đôi.
Advertisement
Đánh nhau tay đôi là một trong những phương thức chiến đấu tàn bạo nhất, lúc này, dù là cựu binh hay thổ phỉ, tân binh lần đầu nhìn thấy máu đều biến thành dã thú, điên cuồng vật lộn, cắn xé lẫn nhau.
Những cựu binh có thể sống sót và xuất ngũ từ Thiết Lâm Quân, ai nấy cũng từng trải qua hàng trăm trận chiến, cho dù là tố chất chiến đấu hay là kỹ năng chiến đấu, bọn thổ phỉ đều không thể nào đọ được.
Trên chiến trường quan trọng nhất chính là khí thế, bừng lên khí thế, nói không chừng mười mấy người cũng có thể giết được hai mấy người.
Advertisement
Nếu như không có khí thế, một trăm người cũng có thể bị mấy chục người đánh hạ.
Quân Đảng Hạng từng lập kỷ lục 500 người đánh bại 6000 quân Đại Khang, hơn nữa không chỉ một lần.
Trận chiến vẫn tiếp tục, số thổ phỉ chết càng lúc càng nhiều, đám còn lại cũng bắt đầu sợ hãi, cũng có người đầu hàng.
Chuyện đầu hàng này có người thứ nhất thì sẽ có người thứ hai.
Chỉ trong chốc lát, hơn 40 tên thổ phỉ còn sống đều đã ôm đầu ngồi xổm trên mặt đất.
“Lão Trịnh, sao các huynh lại tới đây, tới lúc nào vậy?”
Mãi đến lúc này, Khánh Mộ Lam mới có thời gian nói chuyện với Trịnh Phương.
“Bây giờ không phải là lúc nói chuyện này”.
Trịnh Phương hít sâu một hơi, bắt đầu hạ lệnh: “Hầu Tử, tính thiệt hại trận chiến. Đội thứ nhất, thứ hai đề cao cảnh giác. Đội thứ ba, đội thứ tư canh giữ tù nhân, đội thứ năm cứu người bị thương”.