TRUYEN35.SHOP ĐỔI TÊN MIỀN MỜI BẠN TRUY CẬP TRUYEN35ZZ.COM ĐỂ ĐỌC TRUYỆN. XIN CẢM ƠN
Sau khi bữa tiệc kết thúc, Diệp Ngôn quay trở về nhà với những hình ảnh về người con gái kiều diễm ấy cứ luôn hiện lên trong tâm trí, khiến anh ta không tài nào tập trung vào công việc.
Nữ nhân đó mang khuôn mặt xinh đẹp khuynh đảo lòng người đã đành, lại còn sở hữu đôi mắt long lanh sáng trưng như ngọc.
Lúc cành hồng trao tay, và nụ cười trên môi cô đã khiến trái tim bao ngày lạnh giá của anh ta lệch nhịp.
Lúc này, Tống Tuyết Nghi mang vào một tách trà nóng đặt trên bàn làm việc của chồng mình, sau đó nhẹ nhàng đi vòng ra phía sau giúp Diệp Ngôn xoa bóp bả vai, cô dịu dàng cất lời:
“Muộn thế này rồi mà anh còn làm việc sao?”
“Anh không làm thì ai làm, còn em sao không ngủ đi?”
“Tiểu Lâm cứ đòi anh, khó khăn lắm em mới dỗ thằng bé ngủ được, thấy anh chưa về phòng nên em sang đây tìm.”
"Ừm, nếu không có việc gì quan trọng thì về phòng nghỉ ngơi sớm đi.
Hơn ba năm qua, dường như Diệp Ngôn vẫn tuyệt nhiên lạnh nhạt với vợ mình, kể cả khi đã có với nhau một cậu con trai kháu khỉnh, và đó cũng là điều luôn khiến Tống Tuyết Nghi buồn tủi, nhưng vì yêu chồng, yêu con, cô nào oán thán nửa lời.
Thấy Tống Tuyết Nghi vẫn còn đứng đó chưa chịu rời đi, Diệp Ngôn lại lạnh nhạt lên tiếng:
“Vẫn còn chuyện gì muốn nói sao?”
“Dạ…em…em thấy cô gái đã tặng hoa hồng cho anh trong bữa tiệc, hình như như đang có ý đồ gì với anh…Không biết anh có suy nghĩ gì hay không?”
Diệp Ngôn khẽ nhếch mép, anh ta xoay ghế lại đối diện với vợ mình, nhạt nhàn hỏi ngược lại một câu:
“Hình như em lo hơi xa và quản hơi nhiều rồi thì phải?”
“Em…”
“Mau về phòng đi.”
Còn chưa nhã nhặn được mấy câu thì người đàn ông đó đã đanh giọng, khiến Tống Tuyết Nghi chỉ dám khép nép rời đi.
Thoáng chốc, phòng làm việc được trở về sự yên tĩnh vốn có, Diệp Ngôn vẫn trầm mặc như cũ, sau vài phút đắn đo anh ta cũng quyết định gọi một cuộc điện thoại cho ai đó.
- ---------------
Cùng lúc này, Vương Kỳ An cũng đã trở về nhà.
Vì uống khá nhiều rượu khiến cô cảm thấy hơi đau đầu và tinh thần không được tỉnh táo một chút, nhưng vừa đặt chân vào phòng khách thì cô đã bị dọa một phen giật mình tỉnh rượu ngay tức khắc.
Vương Chính Phàm ngồi chễm chệ trong phòng khách uống rượu, nhưng cả gian phòng chỉ hiu hắt chút ánh sáng yếu ớt từ chiếc đèn trang trí, bóng người cao to của anh dọa cô không thể không thấy khiếp.
Đến khi hoàn hồn trở lại cô mới cất lời oán thán:
“Anh làm gì mà không bật đèn lên cho sáng, ngồi một đống thù lù như ma vậy? Làm em hết hồn à.”
“Trông anh đáng sợ lắm sao?”
“Chứ còn gì nữa, bây giờ anh hệt như một con ma mùa đông vậy.
Lúc nào cũng lạnh lùng, đằng đằng hàn khí, trước đã kiệm lời rồi, giờ còn càng nói ít hơn xưa.
Em biết chị Hân Hân bỏ đi là sai, nhưng mà anh cũng đừng vì chuyện đó mà khiến bản thân trở nên lãnh khốc vậy chứ.”
Vương Kỳ An vô tư nói, vô tình lại nhắc đến Mạn Viên Hân khiến tâm tình ai đó càng thêm tồi tệ.
Anh uống hết rượu trong ly rồi mới trầm giọng cất lời:
“Hôm nay đi tiệc thế nào, có mở mang tầm mắt hay học hỏi thêm điều gì không?”
“Về công việc thì cũng không có gì đặc biệt.
Nhưng mà có một người cứ khiến em nghĩ mãi trong đầu.”
Bạn đang đọc bộ truyện Tình Nhân Nguyện Ý Nghiệt Duyên Đứt Đoạn tại truyen35.shop
Bạn đang đọc truyện trên truyen35zz.com , Chúc bạn đọc truyện vui vẻ!
Bạn có thể tìm kiếm truyện với các từ khóa sau: Tình Nhân Nguyện Ý Nghiệt Duyên Đứt Đoạn, truyện Tình Nhân Nguyện Ý Nghiệt Duyên Đứt Đoạn , đọc truyện Tình Nhân Nguyện Ý Nghiệt Duyên Đứt Đoạn full , Tình Nhân Nguyện Ý Nghiệt Duyên Đứt Đoạn full , Tình Nhân Nguyện Ý Nghiệt Duyên Đứt Đoạn chương mới