Mà Khang Tử bước ra ngoài xong cau mày, lẩm bẩm: “Tô Lam? Là ai vậy?”
Anh ta mở máy tính lên, nhìn kỹ ảnh cô gái bên trong… suy nghĩ một chút, mặt anh ta đột nhiên đen lại.
Là cô ấy!
Tiêu Mộng thực sự buồn chán, đi dép bông lông xù vào, mặc áo ngủ bước xuống lầu.
Lần này Khang Tử chẳng thèm liếc nhìn, coi cô như người vô hình.
Chắc là do cô lục lọi máy tính của anh ta nên đã khiến anh ta tức giận.
Tiêu Mộng vô thức rụt cổ, đi qua anh ta rồi bước ra ngoài.
“Cô đi đâu?”
Khang Tử lạnh lùng chất vấn.
Tuy rằng rất ghét cô gái này, không muốn để ý đến cô, nhưng anh ta cũng không còn cách nào khác, vì cô là người phụ nữ của cậu chủ, cậu chủ đã dặn dò kỹ lưỡng là phải bảo vệ cô cho đàng hoàng.
Tiêu Mộng một tay giữ cửa, hít mũi rồi đáp: “Tôi ra ngoài đi dạo.”
“Đi dạo ở đâu?”
Này, anh coi mình là thẩm phán đấy à!
“Tôi đi… đi xem Trần Tư Khải luyện võ.”
“Ra cửa rẽ trái, đi thẳng tiếp là đến. Ở trong rừng.”
Khang Tử ngồi ghế sofa, xem chương trình trên TV, hờ hững đáp lại.
Tiêu Mộng lè lưỡi đáp lại: “Ồ, tôi biết rồi, cảm ơn anh.”