TRUYEN35.SHOP ĐỔI TÊN MIỀN MỜI BẠN TRUY CẬP TRUYEN35ZZ.COM ĐỂ ĐỌC TRUYỆN. XIN CẢM ƠN
Nửa giờ sau, Tôn Hàn mở cửa bước ra.
Tạ Viễn và Liễu Y Y đang lo lắng chờ lập tức bước đến chỗ anh.
Cô cất tiếng hỏi, “Sao rồi?”
“Vẫn ổn, em có thể vào trong xem”.
Tôn Hàn trả lời, đoạn ngồi xuống chiếc ghế xô pha cũ kĩ rồi châm một điếu thuốc.
Liễu Y Y vào phòng xem tình hình của bà Vương, còn Tạ Viễn sợ sệt bước lại gần Tôn Hàn, thấp thỏm lên tiếng, “Anh, anh Tôn”.
“Dùng hết thủ đoạn rồi nên sợ tôi?”, Tôn Hàn liếc mắt nhìn lên rồi cười khẩy.
Tạ Viễn không dám nói lời nào.
“Tôi từng nói với mẹ anh, dù anh có đồng ý với yêu cầu của tôi hay không, thì tôi vẫn sẽ cứu bà ấy.
Thế nên việc anh lợi dụng Y Y hòng ép tôi ra tay cứu chữa bà ấy thực chất không cần thiết, ngược lại còn khiến tôi xem thường anh hơn”.
Tạ Viễn bất giác siết chặt nắm tay lại, nhỏ giọng nói, “Anh Tôn, tôi cũng không muốn làm vậy, nhưng tôi không muốn đi tù!”
Đột nhiên, Tôn Hàn hỏi một câu nghe có vẻ đúng mà lại sai sai, “Tối nay con ngựa nào có tỉ lệ thắng cao?”
“Số mười lăm!”
Tạ Viễn buột miệng đáp, vừa nói xong đã thấy hối hận ngay.
“Đặt cược không ít nhỉ?”,Tôn Hàn lại chẳng bất ngờ chút nào.
Tạ Viễn lắp bắp nói, “Không nhiều lắm, chỉ, chỉ đặt cược tám nghìn thôi!”
Nghe vậy, Tôn Hàn bỗng thấy buồn cười, “Con người anh đúng là lạ thật đấy.
Đã ba mươi mấy tuổi đầu, vậy mà ngoài cờ bạc ra chẳng biết làm gì nữa.
Nói anh bất hiếu, thì việc anh lo lắng cho mẹ bị bệnh nặng lại chẳng phải là giả.
Nhưng nói anh hiếu thảo, thì mẹ anh đã ốm đau thế này mà chẳng hiểu sao anh vẫn còn tâm trí đi cá cược”.
“Tạ Viễn, anh nói cho tôi biết, anh là người thế nào vậy?”
Sắc mặt rất tệ, Tạ Viễn xoắn xuýt nói, “Anh Tôn, tôi, tôi biết bài bạc rất tai hại, nhưng tôi không bỏ được! Tôi chỉ ngồi im một chút thì trong đầu đã toàn là cá cược, nghĩ cách thắng được tiền! Kết quả…”
“Càng lún càng sâu!”
Tôn Hàn nói thay hắn ta, đoạn hỏi tiếp, “Anh cảm thấy anh là một kẻ giỏi cờ bạc?”
“Đúng thế!”
Tạ Viễn vẫn tự tin nhận định mình là một người giỏi đánh bạc.
“Không phải.
Cùng lắm, anh chỉ là một kẻ mê bài bạc mà thôi.
Người giỏi cờ bạc thực sự có khí phách hơn anh nhiều.
Có muốn biết một kẻ sành sỏi cờ bạc là như thế nào hay không?”, Tôn Hàn khịt mũi xem thường.
Tạ Viễn hỏi lại theo bản năng, “Như thế nào?”
Sau khi lĩnh hội sức mạnh và bản lĩnh của Tôn Hàn, lúc này Tạ Viễn là Tôn Ngộ Không đội vòng kim cô, còn Tôn Hàn chính là Như Lai.
Trước mặt Tôn Hàn, Tạ Viễn hề nảy sinh ý định phản kháng.
“Cược tiền, cược vợ con, cược tay chân, cược mạng sống, gì cũng cược được! Chỉ cần là thứ mình có thì đều được quyền cược!”
“Có thể anh chưa biết, tôi từng ngồi tù, hơn nữa còn vừa mới ra tù”.
Sao có thể chứ…
Tất nhiên Tạ Viễn không tin.
Hắn ta đã tận mắt nhìn thấy cách Tôn Hàn uy hiếp Lý Tứ Hổ qua điện thoại, một người như anh phải có quyền lực đến mức nào? Sao có thể ngồi tù chứ?!
Tôn Hàn bật cười, dụi thuốc lá vào gạt tàn, “Tôi không cần phải gạt anh.
Tôi thực sự vừa mới ra tù không lâu thôi”.
“Tôi thụ án ở nhà giam phía Nam, ở đó có đủ loại tội phạm, từ tội phạm kinh tế, tội phạm giết người, thậm chí có cả bọn bán nước…”
“Tôi có quen một tay cờ bạc trong tù.
Tay phải và mắt trái của anh ta đều không còn, ngay cả lá phổi cũng vì cá cược mà mất một nửa”.
“Nghe có vẻ rất đáng sợ nhỉ?”
Nào chỉ đáng sợ?
Nghĩ đến người như thế, Tạ Viễn suýt nữa đã nôn khan vì thấy tởm.
Bạn đang đọc bộ truyện [Đô Thị] Ngọa Hổ Tàng Long tại truyen35.shop
Bạn đang đọc truyện trên truyen35zz.com , Chúc bạn đọc truyện vui vẻ!
Bạn có thể tìm kiếm truyện với các từ khóa sau: [Đô Thị] Ngọa Hổ Tàng Long, truyện [Đô Thị] Ngọa Hổ Tàng Long , đọc truyện [Đô Thị] Ngọa Hổ Tàng Long full , [Đô Thị] Ngọa Hổ Tàng Long full , [Đô Thị] Ngọa Hổ Tàng Long chương mới