TRUYEN35.SHOP ĐỔI TÊN MIỀN MỜI BẠN TRUY CẬP TRUYEN35ZZ.COM ĐỂ ĐỌC TRUYỆN. XIN CẢM ƠN
Buổi sáng thứ bảy, Trần Ngữ Kỳ bận bịu dọn dẹp trong phòng khách, thấy Lâm Lăng đeo cặp sách đi ra từ phòng ngủ.
"Mẹ." Lâm Lăng gọi bà: "Hôm nay con hẹn Thẩm Quân Hạo đi thư viện tự học, buổi tối mới về ăn cơm."
"Hai người bọn con ở sát nhau như vậy mà còn muốn đến thư viện tự học?" Trần Ngữ Kỳ thắc mắc.
Lâm Lăng nói: "Ai dà, mẹ chẳng hiểu gì cả.
Học ở thư viện mới có không khí chứ."
Cậu mặt không đỏ, tim không đập nhanh nói dối.
Lúc nãy Thẩm Quân Hạo mới gửi tin nhắn cho cậu, nói hôm nay muốn đi gặp anh trai của anh, hỏi Lâm Lăng liệu có muốn đi cùng không.
Lâm Lăng nghe tới việc gặp phụ huynh liền theo bản năng cảm thấy sợ hãi, cậu vốn tính không đi, nhưng cậu vẫn muốn dính chặt với Thẩm Quân Hạo, cuối cùng đã đồng ý với anh.
Hôm nay Thẩm Quân Hạo mặc một chiếc áo hoodie màu đen, Lâm Lăng trùng hợp mặc một cái màu trắng.
Lâm Lăng thấy vậy, so sánh áo quần hai người rồi vui vẻ nói với Thẩm Quân Hạo: "Anh, thật giống áo đôi tình nhân."
Cậu cùng Thẩm Quân Hạo tới ga điện ngầm, đột nhiên nghĩ tới điều gì đó, hơi lo lắng nhìn Thẩm Quân Hạo: "Anh này, hai người chúng ta đi gặp anh trai của anh, liệu có bị anh ấy phát hiện chúng ta đang hẹn hò không nhỉ?"
Thẩm Quân Hạo nghe vậy, hỏi ngược lại: "Em sợ bị phát hiện à?"
"Ơ..." Lâm Lăng do dự một lát: "Thật ra em cũng không sợ lắm.
Hai năm trước em đã come out với mẹ, chỉ có ba em chưa biết.
Em chỉ lo lắng bên nhà anh có khúc mắc gì không thôi."
Thẩm Quân Hạo nhướng mày, khuôn mặt lộ vẻ kinh ngạc hiếm thấy.
Anh không nghĩ tới Lâm Lăng vậy mà đã come out với mẹ: "Dì có nói gì không?"
"Mẹ em tiếp nhận việc này cũng nhanh lắm.
Anh đừng thấy lúc mẹ mắng em tính tình rất kém, nhưng bà ấy cái gì cũng hiểu.
Bà biết tính hướng không phải nói thẳng liền thẳng, cho nên cũng đã chấp nhận." Lâm Lăng nhẹ nhàng nói, sau đó nhìn xung quanh một chút, che tay bên miệng khẽ nói: "Anh này, em trộm nói cho anh biết, năm đó mẹ em cũng là chị đại có máu mặt, có điều sau này lại bị ba em thu phục."
Thẩm Quân Hạo nghe vậy tươi cười, xoa nhẹ đầu Lâm Lăng.
"Đúng rồi, anh chưa nói cho em biết, anh trai anh có nói gì không?"
Thẩm Quân Hạo điềm tĩnh nói: "Không sao, anh ấy sẽ không nói gì đâu."
Lâm Lăng tin tưởng anh 100%, anh nói cậu không cần lo lắng, cậu cũng chẳng cần suy nghĩ cho mất công.
Lâm Lăng lại hỏi: "Anh trai anh là người như thế nào?"
"Anh ấy khá tốt." Thẩm Quân Hạo suy tư nói: "Nhưng có lẽ em sẽ thấy anh ấy hơi dữ."
—-
Lâm Lăng hỏi mới biết, anh trai Thẩm Quân Hạo hóa ra là thạc sĩ đại học F.
Lâm Lăng nằm mơ cũng nghĩ đến việc đậu trường F, cậu đối với vị anh trai chỉ nghe tên mà chưa biết mặt này vô cùng tò mò lẫn kính nể.
Thẩm Việt sống tại một khu căn hộ cao cấp ở thành phố S.
Thang máy đi lên tầng cao nhất, Lâm Lăng hít sâu hai cái, nắm chặt tay áo Thẩm Quân Hạo: "Đi gặp phụ huynh làm em lo muốn chết."
Hai người mới bước ra thang máy, bỗng nghe thấy một phòng gần đấy có tiếng va chạm và tiếng người tranh cãi kịch liệt.
Thẩm Quân Hạo nghe xong cũng không có biểu cảm gì, dẫn Lâm Lăng tới căn hộ ồn ào đó.
Hai người đi đến trước cửa, cửa đột nhiên bị dùng sức đẩy bay ra, đánh vào tường một cái ầm.
Lâm Lăng bị dọa cho giật mình, trốn ra phía sau lưng Thẩm Quân Hạo.
Một thanh niên xinh đẹp tuấn tú lao ra khỏi phòng, khuôn mặt giận dữ, mái tóc đen nhánh cùng với chiếc áo sơ mi trắng dường như vì đánh nhau mà nhìn nhàu rối vô cùng.
Lâm Lăng tò mò nhìn thêm vài lần, tuy bộ dáng người này chật vật nhưng vẫn không che giấu được vẻ đẹp của anh.
Thẩm Quân Hạo nhìn người kia mỉm cười, lễ phép chào: "Chào anh dâu."
Anh dâu?
Lâm Lăng giờ mới hiểu vì sao lúc nãy Thẩm Quân Hạo nói anh trai anh sẽ không nói gì, hóa ra hai anh em đều là gay, không ai kém ai.
"Mẹ nó ai là anh dâu của cậu?" Thanh niên kia liếc mắt một cái, nổi giận đùng đùng đi vào thang máy.
Lúc này, trước cửa xuất hiện một người cao lớn.
Tóc Thẩm Việt vuốt keo, vài sợi tóc lộn xộn dính lên trán.
Vẻ mặt hắn có chút ngạc nhiên, khuôn mặt anh tuấn nhẫn nhịn tức giận.
Hắn nhìn cửa thang máy, phát hiện người kia đã đi từ lâu, rồi lại nhìn hai người đứng đó một cái, nói: "Vào đi."
Thẩm Việt và Thẩm Quân Hạo lớn lên rất giống nhau.
Có điều ngũ quan hay thể trạng nhìn qua có vẻ trưởng thành hơn Thẩm Quân Hạo nhiều.
Thẩm Quân Hạo mở tủ lạnh đưa cho cậu một hộp nước chanh, bảo cậu ngồi trên sô pha.
"Tiểu Lâm." Thẩm Quân Hạo nói: "Anh và anh trai nói chuyện một chút, em ngồi chơi một lát.
Đợi anh ấy dẫn chúng ta đi ăn cơm."
Thẩm Quân Hạo đi vào phòng, thuận tay khóa cửa lại.
Thẩm Việt đang đứng hút thuốc bên cửa sổ, nghe thấy tiếng động cũng chỉ nhìn thoáng qua.
Hắn phun ra một làn khói, mở miệng hỏi: "Đó là bạn trai nhỏ của em?"
"Vâng." Thẩm Quân Hạo nói.
"Em mới tới được bao lâu mà đã có đối tượng rồi?"
Thẩm Quân Hạo lười biếng đứng dựa vào tủ quần áo: "Thời gian thì có liên quan gì? Quan trọng là mắt nhìn người."
Thẩm Việt như đang cười nhẹ: "Em chỉ là một học sinh cấp 3, hiểu yêu đương là gì à?"
Thẩm Quân Hạo bình tĩnh trả lời: "Nói như vậy, anh và Ninh Nặc phải rõ ràng rồi chứ?"
Thẩm Việt nghe vậy quay đầu nhìn anh, khuôn mặt không tự nhiên cho lắm.
"Ôi trời, nói thật, các anh đã kéo dài bao lâu rồi, vậy mà vẫn chưa thành?" Thẩm Quân Hạo hứng thú cười rộ lên, hài hước mà nhìn anh trai: "Anh dâu đúng thật không phải là cậu bé ngoan."
"Liên quan gì đến em? Tự lo cho mình trước đi." Hiển nhiên Thẩm Việt không muốn nói nhiều tới chuyện này: "Lần này em tới đây làm gì?"
"Em muốn nhờ anh tìm người làm cái khuyên, khuyên ngực." Thẩm Quân Hạo nói.
Thẩm Việt nhíu mày: "Em có sở thích đó à à?"
"Thích vậy đấy." Thẩm Quân Hạo vừa nghiêm chỉnh vừa hạ lưu: "Em khuyên anh nên làm cho anh dâu một đôi, có khi vậy mà thành."
Thẩm Việt đánh một phát lên vai Thẩm Quân Hạo, giọng nói lạnh nhạt: "Nói chuyện chú ý một chút."
"Em muốn thuần bạc, đầu đinh cũng vậy." Thẩm Quân Hạo nghiêm túc đưa ra yêu cầu: "Làm thành hình mũi tên Cupid, mũi tên hoặc đuôi mũi tên khắc tên viết tắt của em."
Lúc Lâm Lăng và Thẩm Quân Hạo về nhà đã chạng vạng tối.
Bọn họ rời nhà Thẩm Việt từ lúc chiều, Lâm Lăng thấy còn quá sớm nên chưa muốn về, kéo Thẩm Quân Hạo đi xem phim.
Đúng như Thẩm Quân Hạo nói, cậu thật sự thấy Thẩm Việt rất đáng sợ.
Thẩm Việt rất ít cười, khuôn mặt lúc nào cũng chỉ đúng một biểu cảm.
Bạn đang đọc bộ truyện Đào Mềm Ngâm Mật tại truyen35.shop
Bạn đang đọc truyện trên truyen35zz.com , Chúc bạn đọc truyện vui vẻ!
Bạn có thể tìm kiếm truyện với các từ khóa sau: Đào Mềm Ngâm Mật, truyện Đào Mềm Ngâm Mật , đọc truyện Đào Mềm Ngâm Mật full , Đào Mềm Ngâm Mật full , Đào Mềm Ngâm Mật chương mới